Bỏ qua, tới nội dung chính

Đi bộ mười phút mà không cần đến đâu

Tâm An mỗi ngày3 phút đọc
Bậc đá cũ trên con đường nhỏ buổi sáng sớm, giọt sương trên bề mặt, nền xanh mờ phía sau

Mình đi bộ mỗi ngày. Từ nhà ra bến xe. Từ bến xe vào công ty. Từ bàn làm việc xuống căn-tin. Từ căn-tin về lại bàn.

Mỗi ngày, mấy ngàn bước.

Nhưng nếu ai hỏi: "Hôm nay trên đường đi, bạn thấy gì?" — mình sẽ ngập ngừng. Vì mình không thấy gì cả. Mắt nhìn đường nhưng đầu ở chỗ khác. Chân bước nhưng mình không ở trong bước chân đó.

Cho đến một buổi chiều, mình thử đi mà không cần đến đâu.

Mười phút không có đích

Chiều hôm đó mình ra khỏi văn phòng sớm mười lăm phút. Thay vì đi thẳng ra bến xe, mình rẽ vào con hẻm nhỏ bên cạnh — con hẻm mình đi ngang mỗi ngày mà chưa bao giờ bước vào.

Mình không biết con hẻm dẫn đi đâu. Và đó là điểm quan trọng: mình không cần biết.

Mình chỉ đi. Chậm hơn bình thường. Không chậm đến mức kỳ lạ — chỉ chậm đủ để nhận ra chân mình đang chạm đất.

Chân trái nhấc lên. Đặt xuống. Chân phải nhấc lên. Đặt xuống. Mặt đất hơi gồ ghề, mình cảm nhận qua đế giày. Gió thổi ngang mặt, hơi ấm. Đâu đó có mùi cơm ai đang nấu.

Mình đi được chắc một phút thì đầu bắt đầu chạy: "Mai phải nộp báo cáo. Quên chưa trả lời tin nhắn sếp. Tối nay ăn gì?"

Mình không cố đẩy những suy nghĩ đó ra. Mình chỉ nhận ra chúng, rồi quay lại với bước chân. Chân trái. Chân phải. Đất dưới chân.

Giống như bốn khoảnh khắc trong ngày — không cần làm gì đặc biệt, chỉ cần có mặt trong khoảnh khắc đang diễn ra.

Đi chậm khó hơn đi nhanh

Điều mình không ngờ: đi chậm khó hơn đi nhanh rất nhiều.

Đi nhanh dễ vì nó tự động. Chân bước, đầu nghĩ, mắt nhìn điện thoại — mọi thứ chạy cùng lúc, không cần chú ý. Nhưng khi đi chậm, mình buộc phải ở trong bước đi. Và đó là lúc mình nhận ra bao nhiêu thứ mình thường bỏ qua.

Mặt đường có vết nứt nhỏ, cỏ mọc lên qua kẽ gạch. Tường nhà ai sơn màu xanh nhạt, sơn bong từng mảng. Một con mèo nằm trên bậu cửa sổ, nhắm mắt, đuôi vẫy chậm. Mình đi ngang nó mỗi ngày mà hôm nay mới thấy.

Không phải vì nó mới đến. Mà vì hôm nay mình mới có mặt.

Đi chậm cũng khó vì mình sợ người khác nhìn. Sợ trông lạ. Sợ ai đó nghĩ mình đang làm gì kỳ quặc. Nhưng thật ra, không ai để ý. Mọi người đang vội đi chỗ khác. Không ai nhìn người đang đi chậm trong một con hẻm nhỏ lúc năm giờ chiều.

Bước chân là neo

Có một điều mình học được sau nhiều lần đi chậm: bước chân là cái neo đơn giản nhất để quay về hiện tại.

Hơi thở cũng là neo. Nhưng hơi thở đôi khi khó nhận ra — nhất là khi mình đang lo, hơi thở nông, nhanh, mình phải cố gắng mới chú ý được. Còn bước chân thì luôn rõ ràng. Chân chạm đất — mình biết. Không cần tập trung nhiều.

Mình bắt đầu dùng bước chân làm neo ở nhiều nơi. Không chỉ khi đi bộ một mình. Đi từ phòng họp về bàn — mình chú ý bước chân. Đi từ bàn xuống lấy nước — mình chú ý bước chân. Chỉ vài bước. Nhưng vài bước đó kéo mình về.

Nó giống nghệ thuật sống chậm — làm một việc tại một thời điểm. Và việc đó, lúc này, là đi.

Không cần mười phút, không cần con hẻm

Mình viết bài này về mười phút trong con hẻm. Nhưng thật ra, bạn không cần mười phút. Bạn không cần con hẻm.

Bạn chỉ cần ba bước.

Ba bước có ý thức. Chân chạm đất, mình biết. Ba bước thôi — từ bàn ra cửa, từ cửa ra hành lang, từ hành lang vào thang máy. Bất kỳ ba bước nào trong ngày.

Mình không hứa nó sẽ thay đổi cuộc sống bạn. Nhưng mình tin nó sẽ thay đổi ba bước đó. Và đôi khi, ba bước có mặt giữa một ngày vắng mặt — đã là đủ nhiều rồi.

Bài tập · 1 phút

Đi bộ ba bước có ý thức

  1. 1.Chọn một quãng đường ngắn bạn đi mỗi ngày (từ bàn ra nhà vệ sinh, từ cửa ra thang máy).
  2. 2.Trong quãng đường đó, chú ý ba bước: chân nhấc lên, đặt xuống, cảm nhận mặt đất.
  3. 3.Nếu đầu chạy đi, quay lại bước chân. Không trách.
  4. 4.Làm mỗi ngày trong một tuần, cùng quãng đường. Để ý xem bạn bắt đầu nhận ra điều gì.

Mong bạn có một quãng đường ngắn trong ngày — nơi bạn đi mà không cần đến đâu, chỉ cần ở đây.


Bài viết có sự hỗ trợ từ AI trong quá trình tạo nội dung.

Đọc thêm khi bạn đang

Bài viết liên quan