Bỏ qua, tới nội dung chính

Mười phút cảm ơn cơ thể mình

Tâm An mỗi ngày4 phút đọc
Một người nằm ngửa trên bãi cỏ sườn đồi lúc chạng vạng, hai tay buông mở hai bên, đường chân trời còn sáng nhạt phía xa

Bạn đã cảm ơn bao nhiêu người trong tuần này?

Người giao hàng. Đồng nghiệp gửi hộ tài liệu. Người giữ cửa thang máy khi thấy bạn chạy tới.

Còn đôi chân đã đưa bạn đi hết cả ngày hôm nay thì sao.

Cơ thể là thứ ở với ta lâu nhất và được cảm ơn ít nhất. Phần lớn thời gian, ta chỉ để ý đến nó khi nó hỏng — lúc lưng đau, lúc mắt mỏi, lúc dạ dày quặn lên. Còn những ngày nó làm việc bình thường, không kêu ca gì, thì nó trở nên vô hình.

Bài thiền dưới đây dài khoảng mười phút. Nó không chữa gì cả, và cũng không hứa gì. Nó chỉ làm một việc: đi chậm qua cơ thể mình, dừng lại ở từng phần, và nói một lời cảm ơn. Nếu việc cảm ơn đang thấy hơi gượng, bài này nói vì sao — đọc trước rồi quay lại cũng được.

Cách dùng: đọc chậm cho chính mình nghe, hoặc thu âm rồi bật lại. Chỗ có dấu ba chấm là chỗ dừng — dừng thật, đừng đọc lướt qua. Nằm hay ngồi đều được. Nếu bạn ngủ mất giữa chừng thì cũng không sao cả. Thấy mười phút hơi dài thì bắt đầu bằng bài năm phút mỗi sáng trước cũng được.

Một điều nhỏ trước khi bắt đầu: nếu hôm nay có phần nào trên cơ thể đang đau, hoặc đang khiến bạn khó chịu khi nghĩ tới, cho phép mình đi lướt qua phần đó. Không cần cố. Quay lại vào một tối khác cũng được.

Bài tập · 10 phút

Mười phút cảm ơn cơ thể

  1. 1.Tìm chỗ yên, nằm hoặc ngồi dựa lưng, nhắm mắt
  2. 2.Ba nhịp thở, chỉ nhìn hơi thở, không đổi nhịp
  3. 3.Đi từ hai bàn chân lên: chân, bụng, ngực, hai tay
  4. 4.Lên tiếp: vai, cổ và hàm, cuối cùng là hai mắt
  5. 5.Mỗi phần dừng lại, nói thầm một câu: cảm ơn
  6. 6.Nằm yên một lát, không làm gì
  7. 7.Ngọ nguậy ngón tay ngón chân rồi mở mắt

Phần một · Ngồi xuống (khoảng một phút)

Tìm một chỗ yên.

Mười phút tới, không ai gọi bạn.

Nằm xuống, hoặc ngồi dựa lưng. Cách nào cũng được.

Nếu ngồi, để hai bàn chân chạm sàn.

Nhắm mắt lại…

Hoặc chỉ cần hạ mi mắt xuống.

Không cần chỉnh gì thêm.

Bạn đã ở đây rồi.

Phần hai · Neo lại (khoảng hai phút)

Đưa chú ý về hơi thở.

Không đổi nhịp thở. Chỉ nhìn nó.

Hơi thở vào… hơi thở ra…

Để bụng dưới phồng lên khi hít vào. Xẹp xuống khi thở ra.

Ba nhịp như vậy.

Một…

Hai…

Ba…

Đầu bạn đang nghĩ chuyện khác? Không sao.

Đầu óc vẫn làm vậy.

Nhận ra mình đang nghĩ… rồi quay về hơi thở.

Chỉ vậy thôi.

Phần ba · Đi chậm qua cơ thể (khoảng năm phút)

Bây giờ mình sẽ đi từ dưới lên.

Đưa chú ý xuống hai bàn chân.

Cảm nhận gót chân chạm sàn, hoặc chạm giường.

Hôm nay chúng đã đi bao nhiêu bước?

Bạn không đếm được. Chúng cũng không hỏi.

Trong lòng, nói một câu: cảm ơn.

Không cần thấy xúc động. Chỉ cần nói.

Chuyển lên hai chân.

Bắp chân. Đầu gối. Đùi.

Chúng nâng cả người bạn suốt từ sáng đến giờ.

Cảm ơn.

Lên đến bụng.

Trong đó có việc đang chạy.

Bữa trưa đang được xử lý.

Bạn không ra lệnh gì cả.

Cảm ơn.

Đưa chú ý lên ngực.

Trái tim ở đó. Nó đập từ trước khi bạn có tên.

Nó chưa nghỉ một nhịp nào.

Cảm ơn.

Hai bàn tay.

Hôm nay chúng đã cầm bao nhiêu thứ. Cốc nước. Điện thoại. Tay nắm cửa. Có thể là tay một người khác.

Xoè bàn tay ra… rồi thả lỏng.

Cảm ơn.

Hai vai.

Chỗ mệt nhất.

Cũng là chỗ ít được để ý nhất.

Vai bạn có đang nhích lên gần tai không?

Nếu có, để chúng rơi xuống… nhẹ thôi.

Cảm ơn.

Lên đến cổ, rồi hàm.

Nhiều người siết hàm cả ngày mà không biết.

Hé răng ra một chút. Để lưỡi rơi khỏi vòm miệng.

Cảm ơn.

Cuối cùng là hai mắt.

Hôm nay chúng mở gần như suốt.

Nhìn màn hình. Nhìn đường.

Nhìn mặt người khác, đoán xem họ nghĩ gì.

Giờ chúng được nhắm lại.

Cảm ơn.

Phần bốn · Mang về (khoảng một phút)

Ở yên đây một lát.

Không làm gì cả.

Bạn vừa dành mười phút cho cơ thể mình.

Nó chưa bao giờ đòi bạn điều đó.

Nếu tối mai bạn quên bài này, cũng không sao.

Chỉ cần nhớ một câu.

Lúc rửa tay, lúc cởi giày: cảm ơn.

Còn một cách khác để quay về, bằng năm giác quan.

Một từ thôi. Đủ rồi.

Phần năm · Mở mắt (khoảng ba mươi giây)

Ngọ nguậy mấy đầu ngón tay.

Ngón chân.

Hít vào sâu hơn một chút… và thở ra.

Khi nào bạn thấy sẵn sàng, mở mắt ra.

Không vội.

Chào bạn.

Có một điều mình để ý sau vài tuần làm bài này: chỗ khó nhất không phải hai bàn chân hay trái tim.

Là hai mắt.

Đến đoạn cuối, mình hay thấy nghèn nghẹn — không phải vì buồn, mà vì nhận ra mình đã bắt đôi mắt ấy nhìn nhiều thứ nó không muốn nhìn, suốt bao nhiêu năm, và chưa từng nói với nó câu nào.

Nếu tối nay bạn cũng thấy như vậy, cứ để nó qua. Đừng phân tích. Và nếu đây đang là một trong những ngày không thể mạnh mẽ, càng không cần cố.

Và nếu bạn muốn xem những lời cảm ơn nhỏ như vậy trông ra sao trong một ngày bình thường, có một ngày thứ Năm mình đã ghi lại nguyên vẹn.

Cơ thể bạn đã chờ khá lâu rồi. Mười phút, chưa muộn đâu.


Bài viết có sự hỗ trợ từ AI trong quá trình tạo nội dung.

Đọc thêm khi bạn đang

Bài viết liên quan