Bỏ qua, tới nội dung chính

Thứ Năm. Mình quên mất đã ăn trưa cùng ai

Tâm An mỗi ngày3 phút đọc
Một ngã tư lúc chạng vạng nhìn từ xa, đèn đỏ đang sáng, vài bóng người đứng chờ dưới nền trời xanh xám

Thứ Năm. Không mưa, không nắng gắt. Một ngày không có gì để kể.

Mình viết lại nó ra đây, đúng như nó đã diễn ra, vì chính những ngày như thế mới là phần lớn cuộc đời mình.

6h40

Chuông báo thức lần thứ hai. Lần thứ nhất mình tắt lúc nào không nhớ.

Bếp lạnh. Mình bật ấm nước, đứng chờ, tay vịn mép bàn đá.

Có tiếng ấm reo lên rất khẽ trước khi sôi hẳn — cái tiếng lụp bụp nhỏ ở đáy ấm. Mình đứng nghe hết tiếng đó. Không cố ý. Chỉ là chưa có việc gì khác để làm.

Sau này nghĩ lại, đó là khoảng lặng dài nhất trong ngày hôm ấy.

7h20

Mua xôi ở góc đường, chỗ vẫn mua.

Chị bán hàng đưa gói xôi, rồi nói: "Hôm nay trông em đỡ mệt hơn hôm qua."

Mình cười, cảm ơn, trả tiền, đi.

Đi được hai chục mét thì mới thấy hơi lạ. Chị ấy đâu có quen mình. Mỗi sáng mua một gói xôi, chưa từng nói với nhau quá năm câu.

Vậy mà chị để ý mình mệt.

Mình không quay lại nói gì thêm. Chỉ đi tiếp, và trong túi áo, gói xôi còn ấm.

9h10

Vào việc. Từ đây trở đi, ngày trôi rất nhanh và mình gần như không có mặt trong nó.

Họp. Trả lời tin nhắn. Mở một tệp ra rồi lại đóng vào vì nhớ ra chưa hỏi ai đó một câu.

Có một quãng — chắc khoảng hai tiếng — mình không nhớ được gì cả. Không phải nó tệ. Nó chỉ là không có gì để nhớ.

12h15

Ăn trưa.

Và đây là chỗ mình muốn ghi lại nhất trong ngày hôm ấy, dù nó chẳng có gì hay.

Tối, lúc ngồi viết, mình không nhớ nổi trưa hôm đó mình ăn cùng ai.

Không phải ăn một mình — mình chắc chắn có người ngồi đối diện, vì mình nhớ có nói chuyện. Nhưng ai, và nói chuyện gì, thì không còn gì trong đầu.

Mình ngồi thần ra một lúc vì chuyện đó.

Không phải thấy tội lỗi. Chỉ là hơi buồn cười, và hơi buồn thật. Một bữa ăn, một con người ngồi trước mặt bốn mươi phút, và nó bốc hơi sạch.

14h30

Chỗ dở nhất trong ngày.

Một cái tin nhắn đến, giọng hơi trách. Mình đọc xong thấy nóng cả mặt, gõ trả lời liền một mạch, gõ xong bấm gửi ngay.

Gửi rồi mới đọc lại.

Không sai. Nhưng lạnh hơn mức cần thiết.

Mình biết cái bài "thở trước khi trả lời". Mình đã viết về nó, đã tập nó. Hôm ấy mình không làm.

Ghi lại vì nếu chỉ ghi những đoạn đẹp thì cuốn nhật ký này thành một thứ khác — một bản báo cáo thành tích, không phải một ngày có thật.

17h50

Ra khỏi cơ quan. Trời chưa tối hẳn, còn cái màu xanh xám rất ngắn ngủi ở phía sau các toà nhà.

Chờ đèn đỏ. Bên cạnh, một chú chạy xe ôm để cả hai chân xuống đất, tay chống hông, ngửa cổ nhìn trời.

Mình cũng ngửa cổ nhìn theo.

Chẳng có gì trên đó cả. Vài đám mây. Nhưng mình đứng nhìn hết cái đèn đỏ đó, và khi đèn xanh, mình thấy vai mình thấp hơn lúc nãy một chút.

20h10

Rửa bát. Nước ấm. Cái bát cuối cùng nặng hơn mình tưởng vì còn nước đọng trong lòng bát.

Mình để ý được chuyện đó, và thấy hơi vui — rửa bát mà biết mình đang rửa bát là chuyện mình vẫn đang tập, và hôm nay được một lần.

22h00

Ngồi xuống mép giường với cái điện thoại, mở ghi chú, viết ba dòng.

Dòng một dễ: tiếng ấm nước reo lúc 6h40.

Dòng hai cũng dễ: câu "trông em đỡ mệt hơn hôm qua".

Dòng ba thì mình ngồi khá lâu.

"Hôm nay có gì nữa không?" — mình hỏi mình. Và câu trả lời đầu tiên bật ra là: không, hôm nay chẳng có gì.

Rồi mình nhớ ra cái đèn đỏ. Chú xe ôm ngửa cổ nhìn trời, và mình nhìn theo.

Dòng ba: một người lạ dạy mình cách nghỉ ba mươi giây ở đèn đỏ.

Ba dòng đó, không dòng nào là chuyện lớn. Không dòng nào mình sẽ kể cho ai nghe.

Nhưng cả ba đều suýt trôi mất.

Đó là điều làm mình ngồi lại thêm một lúc nữa. Không phải hôm nay tốt hay tệ. Mà là: nếu mình không ngồi xuống viết, thì cả ba thứ đó đã biến mất y như bữa trưa — và mình sẽ nhớ về thứ Năm ấy như một ngày trống rỗng.

Nó không trống. Mình chỉ đi qua mà không thấy.

Trước khi tắt đèn

Mình vẫn không nhớ ra đã ăn trưa cùng ai.

Mai gặp, chắc mình sẽ hỏi họ ăn gì hôm qua. Xem có ai nhớ không.

Và trước khi ngủ, mình nằm yên vài phút, đi một vòng thật nhanh từ hai bàn chân lên tới hai mắt — cái vòng mười phút mà hôm nay mình chỉ làm được hai.

Hai phút cũng được.

Ngày mai lại thứ Sáu.


Bài viết có sự hỗ trợ từ AI trong quá trình tạo nội dung.

Đọc thêm khi bạn đang

Bài viết liên quan